Bà tiên bán rau

Bà tiên bán rau

Tiết trời mùa Thu bây giờ khiến tôi nghĩ nhiều về những buổi đêm đi làm về muộn. Những ngày ấy thay vì vội vã về nhà với chăn ấm đệm êm thì tôi lại thong dong trên con xe cà tàng và tận hưởng những đợt gió của cái Thu. Thu nhẹ nhàng đưa những cơn mát thảng qua khóe mắt, vuốt vuốt bờ mi mình. Thu đưa vị ngọt của hoa sữa tỏa đi muôn nẻo muôn nơi muôn ngóc ngách Hà Nội. Bỗng, tôi nhận ra dù mình có về lúc bẩy rưỡi hay mười một giờ đêm thì bà lão bán rau vẫn chưa dọn hàng!

Lần nào về cũng vậy, sớm hay muộn thì bà bán rau vẫn ngồi đấy. Bà có mái tóc bạc trắng, trắng xóa như mây, như bà tiên mà hồi nhỏ mẹ vẫn thường kể. Chỉ khác, bà tiên này dù có cố gắng buộc như thế nào thì tóc bà vẫn trở rối rắm và xuề xòa. Tôi nghĩ, có lẽ bởi gió táp, bởi bụi phủ và mồ hôi nhớp nháp nên mái tóc mới trở nên như vậy. Gương mặt bà mặc dù có rất nhiều vệt chân chim bởi vết thời gian nhưng điều đó không làm giảm sự tròn trịa và phúc hậu. Thi thoảng, tôi thấy bà mỉm cười lúc ngủ gật, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng hiền hậu rất lạ. Tôi thắc mắc, điều gì làm bà hạnh phúc đến vậy? Nhưng có lẽ, mãi mãi tôi vẫn sẽ thắc mắc như vậy mà chẳng ai, chẳng thể đưa ra một lời giải đáp đúng. Tôi tin, sau này tôi sẽ tìm được thôi khi tôi đạt độ tuổi ấy nhưng có lẽ đó chỉ là lời giải đáp hoàn hảo chứ ko phải lời giải đáp đúng! Bà lão đang ngủ gật, và hầu hết những lần đi qua tôi đều thấy bà đang gật gù bên gánh hàng rau đã úa và vài nải chuối, mấy quả đào đã chuyển màu.

Để ý, dù sớm hay muộn thì hàng hóa của bà đều đầy ắp những gánh hàng. Thầm nghĩ có lẽ là ế!

Đôi lần, tôi muốn mua một chút rau hay một ít quả vì thương cảm nhưng lòng tốt của tôi chẳng tài vượt qua màu sắc của những thứ hàng hóa bầy ra trước mặt. Tôi biết, mua rồi vứt đi thì quá dễ vì nó chẳng đáng là bao nhưng hàng ngày vẫn có đầy người ngoài kia chết đói khiến tôi không đi thêm một bước nữa. Rồi, tôi lướt ngang như một vị khách vô cảm trong lúc bà đang yên giấc gật gà của mình.

Vài lần tôi muốn vào dúi một nhúm tiền lẻ như vẫn thường đưa mấy bà, mấy nhóc ăn xin nhưng tôi lại nghĩ “bà đâu phải ăn xin để mình cho”. Tôi đi qua rồi ngoái lại nhìn bà trong tà áo bà ba trắng đã ngả màu cháo lòng. Bà nghiêng đầu mỉm cười, giống như cười với tôi vậy nhưng lần này vẫn như mọi khi, bà ngủ gật!

Tôi tự vấn “Tại sao tôi lại để ý cái nghèo trong khi người ta đâu để ý, bản thân họ đâu toát lên sự khắc khổ? Chẳng phải, trong cuộc sống này sự an yên và niềm vui mới là thứ quan trọng hay sao?

Bất giác tôi mỉm cười và thấy bình yên. Tôi hít một hơi, một hơi thở thật sâu để làn gió mát, để hương hoa Sữa của cái thu tràn căng trong lồng ngực mình. Lần nào cũng vậy, tôi nhìn, tôi bước qua, tôi mỉm cười!

Vào một ngày khác của mùa thu rất đẹp nhưng chẳng thấy bà tiên đâu. Tôi bỗng thấy trống trải vì nhớ mái tóc trắng rối xù. Tôi bỗng nhớ nụ cười ấm áp của một người xa lạ (với mình?).

Vào mấy ngày khác của mùa thu năm ấy mọi thứ vẫn thế. Đường xá đông, còi xe cộ vang và bụi mù vẫn phủ nhưng hè phố vắng bóng một người đàn bà bán rau.

2 Responses

  1. Gián
    27th October 2019

Write a response