Nghề bán áo dạo

Nghề bán áo dạo

[Viết 2017]

Vậy là ba tháng sau khi nghỉ việc tôi bắt tay vào công cuộc bán áo dạo để mưu sinh. Mặc dù lời lãi chả bao nhiêu nhưng tôi học được không ít thứ. Thế cũng coi như là gặt hái được chút thành tựu.

Đầu tiên, phải kể đến tôi là đứa chảnh chó lắm. Bình thường chỉ có chuyện người khác cưng nựng tôi chứ làm gì có chuyện tôi đi chiều chuộng ai bao giờ. Ấy vậy mà từ khi bán áo, thái độ của tôi ngày một đổi thay. Lời nói bắt đầu ngọt ngào và mùi mẫn hơn. Đơn giản vì tôi phải đi chào mời người khác, nên nếu mà chảnh thì chó nó mua.

Tôi bắt đầu nói chuyện và trả lời phây búc nhiều hơn. Còn trước đó có chút thời gian dôi ra là tôi lại tự kỷ bằng cách lướt web, đọc báo, đọc tin và đọc truyện chứ không tám phét. Bây giờ tôi ngồi canh trả lời inbox mọi lúc mọi nơi vì chỉ cần trễ một tẹo là khách hàng không thèm nói thêm một lời nào nữa, phủi áo, phủi quần đi luôn. Ai bảo khách hàng là nhất mà, “vạn người bán một người mua”!

Dễ tính hơn bao nhiêu là bao nhiêu. Lúc trước mình nói mà bạn bè không trả lời là cho bay luôn khỏi list mà không cần báo trước. Bây giờ có hàng tá người nhảy vào hỏi một vài câu xong biến mất để lại mình bơ vơ với một xổ những câu trả lời. Cả một lô một lốc người như vậy thành ra quen, khách hàng hỏi thì mình trả lời nhiệt tình. Khách hàng đi mình cũng vui lòng cám ơn ^^. Và chấp nhận cả một đống sự phũ phàng đến ngỡ ngàng của khách hàng. Vì ko chấp nhận sao được?, chả nhẽ chửi khách hàng cho sướng mồm xong ôm cục phốt to oạch đến già?

Rồi, chuyện khách hàng hỏi cho sang mồm thì nhiều lắm. Họ hỏi, họ nhờ tư vấn đủ đường và họ biết tỏng giá cả rồi nên thừa hiểu giá mình để là cực kỳ tốt. Khách hàng đủ thông tin để thông minh, đủ hiểu biết để lựa chọn. Thế là hai đứa khách chủ tám phét với nhau cả buổi về áo. Lúc ngã giá họ lại mặc cả một giá mà không tài ngửi nổi, không thể chấp nhận được. Lúc ấy chỉ biết cười tươi ngọt ngào:”Giá của em là tốt nhất rồi, anh có thể tham khảo thêm trên thị trường. Nếu ưng thì anh quay lại chỗ em nhé ^^”. Trong khi thực chất chỉ muốn chửi, muốn đánh khách hàng. Vì tốn cả đống thời gian của mình để nói chuyện xong họ bỏ đi bằng một lời ngã giá vô trách nhiệm.

Lúc nào trong mồm cũng phải lẩm nhẩm câu: “Khách hàng là thượng đế, khách hàng là thượng đế. Không được đánh khách hàng, không được chửi khách hàng”. Vì bản tính tôi nóng nảy, không chấp nhận sự sai trái. Nên hồi đi làm bật sếp tanh tách à. May mà mình nói đúng nên sếp yêu sếp quý. Bây giờ bán hàng, khách chưa hiểu được sự sai của khách, chưa hiểu được bản tính của chủ bán mà bị ăn chửi thì có mà chạy mất dép không lối về. Thế nên mình phải dịu dàng, từ tốn. Khách sai, mình ôm sai về mình ^^, cười một cái rồi để khách đi. Đến bây giờ may mắn vẫn chưa chửi ai, nếu có chỉ chửi thầm thôi. Hihi.

Bán áo, nhiều khi vui lắm khi gặp được khách hàng có tâm. Là những người lạ chẳng quen biết và chưa bao giờ nói chuyện. Có người thỉnh thoảng tâm sự, có người thỉnh thoảng hỏi han và tư vấn cho mình. Có người, vì để mình chờ một chút mà xin lỗi rối rít không thôi …

Bán hàng, kể ra cũng vui đáo để và đầy thứ để học hỏi ^^

No Responses

Write a response